Vừa muốn noí thật nhiều nhưng lại vừa không biết phải bắt đầu từ đâu.Chỉ có mình Chíp và một vài ni cô đang quét lá.Gió mùa này lạnh lắm, không biết cô ấy có đấp chăn kỹ không, mình định nhắn tin nhắc nhở mà thôi, không trả lời cũng vậy, mà mắc công mẹ cô ấy cầm điện thoại thì sao, một lần rồi còn gì.- Thế à, được rồi, nếu cháu muốn thì ta sẽ đưa cháu đi – Ông Gió trả lời.“Một người dưng rất quen trong tim.Bỗng một ni cô gần đó nhìn thấy và chạy lại chỗ Chip.Tiếng chuông chùa xa xa vọng về từng hồi đứt quãng vừa nặng nề vừa da diết bi ai càng làm lòng Chíp thêm trĩu nặng.Năm mới rồi, con không muốn mẹ phải đau mắt nữa!Vừa muốn noí thật nhiều nhưng lại vừa không biết phải bắt đầu từ đâu.Họ chỉ ngồi đó, nhìn nhau, nhưng có lẽ chỉ như thế thôi là đủ, vì họ đã quá hiểu nhau.