Ai đáng trách trong đó? Mấy đứa con ư? Đã đành; nhưng người mẹ chúng còn đáng trách hơn.Ông hiểu trong số các bà đó chẳng bà nào muốn bệnh cả, và nếu họ có thể dễ dàng quên được những bệnh của họ thì họ đã làm rồi, há còn đến xin ông khám nghiệm? Vậy phải làm thế nào?Trong hai năm nay, tôi đã sửa chữa gần hết.Đó cũng là triết lý của ông Lowell Thomas.Con đường đời chỉ qua một lần thôi.Thiệt thì đó là đánh cá, một lối đánhh cá khoa học, lấy luật trung bình là nền tảng vậy.Nếu bà ta hỏi câu gì thì ông rút cổ, đáp: "Người Mỹ.Bệnh của cô rất nguy hiểm thiệt đấy.Kiếm thêm cách nào? Thì tìm xem thiên hạ có cần gấp vật gì mà hiện nay chưa được cung cấp đủ không? Đó là cách của bà Nellie Speer ở Nữu Ước.Tôi phải nằm liệt giường, mụt mọc đầy mình.
