Nhờ hiểu cách bộ não xử lý thông tin như thế nào, bạn sẽ có thể dễ dàng gây ảnh hướng lên bất kỳ ai và buộc họ nói ra sự thật. Joe cũng biết rằng bạn không có bằng chứng cụ thể, nhưng anh ta muốn loại trừ bạn. Người ta có xu hướng lắng nghe cẩn thận hơn và trả lời ngoan ngoãn hơn khi nghe thấy tên mình.
Chúng tôi quan tâm đến chuyện năng lực của anh như thế nào hơn. Người đó cũng không hẳn chạm vào ngực mình với một cử chỉ mở lòng bàn tay. Bạn cần đưa cuộc nói chuyện tiến tới cấp độ cá nhân.
Lúc này, vấn đề còn lại là liệu người đó có thú nhận hay không. Mười phút sau, bạn đóng cửa, lập cập trở lại giường và tự hỏi: “Tại sao mình lại đưa cho cô ta mười đô la để cứu loài ếch đốm đỏ khỏi bị tuyệt chủng nhỉ? Mình thậm chí không thích ếch nhái cơ mà. “Tôi khác với Washington, tôi có chuẩn mực nguyên tắc cao hơn, lớn hơn.
Nếu bạn không có được câu trả lời mà bạn đang cần, hãy tiếp tục bước tiếp theo. Như vậy, cảm xúc bị trì hoãn xuất hiện, kéo dài hơn bình thường và kết thúc đột ngột. Nhưng còn tất cả những chuyện khác thì vẫn chưa thấy anh nói gì.
Nếu người đó lấy tay che miệng trong khi nói, chứng tỏ rằng họ thật sự không tin những điều đó là sự thật; nó giống như một bức bình phong, một cố gắng vô thức nhằm che giấu ngôn từ của mình. Những câu nói đơn giản này bắt đầu làm người đó giảm sự đề phòng. Phần ghi âm tiếng cười cho các chương trình hài trên truyền hình cũng dựa theo nguyên tắc này.
Thực tế không thay đổi, chỉ có quan niệm của bạn về thực tế là thay đổi. Và sáng sáng khi anh đến chỗ làm, anh có thể đỗ xe vào một trong những chỗ dành riêng cho anh. Và trên thực tế, bằng chứng sau đó cho thấy Fuhrman là một kẻ nói dối, ông ấy buộc phải thừa nhận đặc quyền Tu chính án thứ năm trong bản Hiến pháp Hoa Kỳ của mình nhằm tránh không tự buộc tội bản thân.
Sẽ chẳng có lời tạm biệt đâu nhé. Ví dụ cuối cùng về cách hành xử này là quy trình tuyển mộ tín đồ. Rất đơn giản, lý thuyết của bài kiểm tra là cách đối tượng đó diễn giải các hình sẽ cho biết những tư duy vô thức hoặc thăng hoa của họ.
Chúng ta thường lao vào các cuộc tranh luận mà không hề có sự chuẩn bị trước. Và đối với kẻ có lỗi, mỗi giây trôi qua dường như dài vô tận. Bạn tạo ra một vấn đề lớn hơn và sau đó đưa ra một giải pháp.
Người đó sẽ không tìm kiếm thông tin từ phía bạn nếu như không nghĩ câu hỏi của bạn quan trọng. Cá nhân tôi nghĩ nó thể hiện sự can đảm. Vậy ý nghĩa ở đây là gì? Quả thực, nếu tất cả chúng ta đều chịu tác động của đặc điểm tâm lý này, chỉ là những cái bảng tên, thì chúng ta đã chẳng phải lo lắng.
Các chính trị gia có thiên hướng giải quyết theo cách này vì họ chẳng bao giờ muốn xuất hiện một cách mờ nhạt. Tôi hy vọng được nghe chuyện đó từ anh trước. Phần dưới đây, trích từ cuốn Instant Analysis (Phân tích tức thì) của tôi, lý giải hiện tượng này.