Nhiều vĩ nhân trong thế giới cũng mắc cái tật tự khoe mình là quan trọng.Đó là quy tắc thứ hai Charles Schwab, cánh tay mặt của Andrew Carnegie, ông vua Thép, nhờ thiệp thế mà khéo ngoại giao mà được hết thảy mọi người quý mến."Ông trả công tôi; vậy tự nhiên tôi phải làm vừa ý ông.Người đọc nó có ấn tượng gì? Tôi sẽ cho bạn hay.Tránh nó cách nào? Bằng cách ông giao hàng cho tôi vào đầu buổi chiều, như vậy xe của ông khỏi phải đợi, hàng của ông gởi được mau và những người làm công của ông về nhà được sớm để thưởng món ma-ca-rô-ni (macaroni) tuyệt khéo mà hãng ông chế tạo ra.Chẳng những máy không hư hỏng chút chi hết mà lại còn tốt lắm.Khi ông Adamson tới, viên kiến trúc sư dặn: Ông Eastman bận việc lắm.Tôi trở về, tươi tỉnh.Nhiều năm kinh nghiệm trong nghề đã giúp tôi hiểu lòng người và mới trông thấy ông, tôi đã biết ngay ông là một người trọng lời hứa và danh dự.Nàng bỏ tiền đồ rực rỡ trên sân khấu để yên chữ vu quy.
