Tôi khóc vì tôi cũng chẳng ham gì danh hiệu đàn ông chân chính.Hãy bắt tôi, nếu có thể.Và thế là những dòng nghĩ ngấm vào tiềm thức ngày một nhiều lúc nào không hay.Cả những ý nghĩ này cũng quá cũ.Vô tâm thì cho chết! Còn phàn nàn gì nữa.Làm thế nào để ngừng viết.Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.Nhưng bạn luôn có cảm giác mình chẳng phải là nghệ sỹ.chờ được về nhà lấy giấy bút trốn vào một khoảng không ai quấy rầyCũng là để thăm dò phản ứng.