Hay khi nhận được card visit của ai đó, hãy khéo léo làm cho người đối diện cảm thấy họ thật quan trọng qua biểu hiện nhỏ: trân trọng cầm tấm card bằng cả hai tay và thỉnh thoảng liếc nhìn một, hai lần các thông tin trong đó… Tên của tôi bị chôn vùi trong một danh sách dài những người nhận khác. Khi nhân viên phục vụ đến, mọi người nhanh chóng đặt thực đơn để có thể hòa nhập vào cuộc trò chuyện.
Dường như chẳng có điểm gì khác nhau giữa họ. Chỉ cần hai là đủ: Gần và xa. Đây là một sự kiện thông thường và không đáng lưu ý ở Big Bagel.
Vì đàn ông thường cao hơn, các bà sẽ tạo được sự giao tiếp bằng ánh mắt tốt hơn trong khi ngẩng đầu lên. Tờ báo đó chẳng có ý nghĩa gì với tôi vì nó không phải là một tờ báo chuyên đăng các tác phẩm văn học. Điều đó có nghĩa là những câu chuyện còn lại còn lại thì không có thật, đúng không?
Nghỉ ở Connecticut vào thời gian nào trong năm chắc hẳn rất thú vị. Khi chúng tôi đi ra xe ô tô, cô ấy hỏi những câu hỏi đại loại như, Các cửa ở Chicago đều đóng khi bà chuyển máy bay à?, Máy bay bay êm chứ?, Bà có ngủ được trên máy bay không? Cả hai đều không hiểu một câu chào hỏi vui vẻ và một lời tạm biệt lạnh nhạt có tác động đến người khác thế nào.
Hãy nói một hoặc hai câu rất thân thiện và cúp máy! Tôi sẽ không bao giờ biết được. Khi quay về chỗ ngồi, tôi đi qua chiếc ghế chỗ cô bé ầm ĩ đó ngồi.
Bạn biết rằng khi bạn mặc bộ trang phục đó, trông bạn giống như một triệu phú. Và tin tức quan trọng nhất, chúng ta sẽ có một đứa cháu. Tôi biết, nó thật khó hiểu.
Trời ơi, mình có nên gửi thư điện tử báo cho cô ấy biết không? Không được, như vậy là hơi ngớ ngẩn. Tôi đã nghiên cứu vấn đề này và phát hiện ra rằng khoa học hiện nay chú ý nhiều đến sự thể hiện thoáng qua và rất nhanh mà đôi môi nằm ngang trên khuôn mặt chúng ta biểu hiện hàng ngàn lần mỗi ngày. Nhưng đối với nhiều người, vấn đề khó nhất khi gặp gỡ mọi người là nhìn thẳng vào mắt họ đủ lâu để có thể thực sự giao tiếp với họ.
Bà nói, Hân hạnh chào đón bạn. Nào Roberta, những người trần mắt thịt không nói như vậy! hãy xóa bỏ thủ tục ở những nước cộng hòa nhỏ bé và hãy trở nên thực tế. Sau đó bắt đầu bằng một câu mới để thông báo mối quan hệ giữa cô ấy với bạn.
Trên thực tế mọi người thường bị xúc phạm bởi mọi thứ. Một cơn bão tuyết lớn ư? Chào Brenda, làm sao mà bạn sống qua trận bão tuyết được nhỉ? Nhân tiện, đừng bao giờ mở đầu một câu nhằm vào cái gì.
Bạn coi những kỷ niệm đó là sự kiện trọng đại, nhưng những người quen của bạn thì không. Hãy nghĩ âm mưu đó như là một bài hát mà lời của nó thì thống thiết nhưng nhạc lại sôi động. Phút cô ta bước ra khỏi cửa, anh ta cuộn sơ yếu lý lịch của cô ấy thành một bó và ném phịch vào sọt rác.