Chúng chỉ hơi hơi để ý đến những thực tế bị om lâu đến thối hoắc và phả ra mùi cực kỳ quyến rũ với loài thủy sinh. Tôi 21 tuổi, chưa hy sinh được mấy tí, chưa cống hiến được mấy tí. Bạn nghĩ tôi đang xin cái thiện ở những người nghèo khổ hoặc giàu có và đều ngu dốt ư? (Xin đừng tự ái.
Hồi trước nó ở tầng một, trên đầu giường bác gái. Em thì bắt một con khác ở Hawaii và thả vào mảnh vườn sau nhà. Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua…
Thằng em ngồi kiểu đầy tính hiền triết từ đầu đến cuối buổi. Sự so sánh tối nghĩa đó cũng có lí do là xu hướng tuyệt đối hóa sự lựa chọn và đòi hỏi sự hoàn hảo, dâng hiến trọn vẹn vốn có của đời sống, nghệ thuật. Sau hai tuần đó, cảm giác khi ngồi phòng giấy mà không có chuyên môn qua đi.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Cho cô bé bán diêm, nàng đáp.
Trong sự thiếu hiểu biết của cả hai. Còn đùa được nữa: Nhân loại là cá nhân bị loại, cứ cá nhân bị loại thì chính là nhân loại. Từ chuyện con chó ngao mà suy lớn lên thì việc quyết định hành động của một chính quyền có thể là quyết định của một tập đoàn kinh tế.
Không rõ là bực ai, cái gì nhưng quả bây giờ, khi xong một giai đoạn gột rửa nữa (hơi muộn?), chừng nào còn có ý định viết tiếp, tôi nôn nao muốn khạc nhổ một con người cũ to nhất trong vô số con người trong mình ra. Nhẹ hơn thì nghe làm gì, nó bồng bột, nó trẻ dại. Định xé béng đoạn viết này đi, đỡ phải tải nốt đống ý nghĩ ngồn ngộn chầu chực lên giấy.
Nó còn ngộ nhận là nó có đầy tài nữa. Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Lại phải chơi với cái thứ dư luận cục mịch và ù ì.
Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Có thể nó sẽ bị tháo tung cơ thể. Để nấu cơm cho anh ăn.
Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Tuổi phát dục đâm không bình thường… Nhà văn ngước lên và thấy đôi mắt đầm ấm của vợ.
Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả. Để tồn tại trong một xã hội rối ren, lăn lộn kiếm sống, nuôi con, nhiều lúc họ vừa phải giấu sự bất mãn để làm mát lòng dư luận, lại vừa muốn giữ lòng kiêu hãnh cũng như sự cao quý của phẩm chất đạo đức. Khi con người sinh ra thì xã hội đã hình thành.