Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng.Tôi không khó chịu, cũng chẳng động lòng.Cô không dám nhìn vào ai.Mọi người bắt đầu thấy cần xích lại gần nhau và biết tận hưởng cuộc sống.Và càng dễ hoà vào cái từng làm họ thấy khinh bỉ và bất lực.Tay tiếp tục thả giấy vào.(Còn với đàn ông thì không thích rồi).Và khi mọi người đang ôn thi thì bạn đang viết và đang chết.Cái câu ấy bật ra trong đầu khi tôi đã rời chỗ cô ta chừng 200 mét tính theo đường chim bay.Tôi có thể (nhưng không thích) viết một đoạn luận tội thế hệ trước mình.
