Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Và lại, vừa mất giấc mơ vừa thêm tội chống người thi hành công vụ. Không rõ là sự thờ ơ của kẻ thấu suốt; hay lòng đố kị ngầm ngầm không tự nhận thức được của con ngài không đủ sức thoát ra khỏi kén trước đàn bướm tung tăng.
Tóm lại là không được bi quan. Đó là hạn chế của bạn. Trước trận bán kết một ngày là ngày cưới chị cả.
Thật ra sự thể có cái gì đâu, mọi người lo quá làm khổ nhau. Nếu bạn nguyền rủa mình hoặc loài người sẽ có một cái kết có vẻ ấn tượng. Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.
Trốn học mà để bị nói. Chẳng phải họ đang tìm đến những sự thoải mái cho nhau như mong muốn của tôi đó hay sao. Đến nhanh nữa lên, để con người đỡ khổ.
Tí nữa phải uống tam thất với chị đấy nhé. Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Đó là ham muốn của kẻ thất học khi kiến thức giáo khoa của hắn chả có gì.
Bạn không khinh rẻ mình vì bạn cố sống trung thực và linh hoạt với cái bạn biết và không ngừng muốn nắm bắt cái bạn không biết. Thế thì anh không dám. Bình thường thì dù không phải vừa viết vừa hơi lo lo bị đột kích, bạn cũng không viết dài thế này đâu.
Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Này, lấy cho chú mấy chai bia. Cái bài viết mà ban đầu tôi định viết một cách chua cay và trắng trợn.
Của tiếng còi xe mòn mỏi triền miên ngoài đường hòa lẫn tiếng chó hàng xóm sủa bên kia bức tường. Chẳng mấy chốc mà bốc hơi tan biến vào trời đất trong cái dào dạt ấy. Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió.
Một khuôn mặt ai ai cũng có. Ta có thể viết ngược lại, nghĩa là cứu sống con người ta. À nhầm, thế thì chưa xứng gọi là độc giả.
Hầu hết thì bạn chơi game, chơi thể thao hoặc viết. vì không phải không có lúc chỉ là trò chơi đồ hàng ngô nghê của những đứa trẻ bố mẹ hành nghề luật Chẳng ai thua thiệt cả.