Tất nhiên là không phải ai cũng thế. Bạn không nghĩ những sự suy kiệt này do thể thao mang đến. Em vẫn nhớ hồi mình chưa về một nhà chứ? Để anh kể lại thay em nhé.
Hoặc tôi chuyển lớp. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn. Nếu giờ này tôi ở nhà, mọi người chắc đã yên tâm ngủ.
Tôi cũng không định tả cảnh sở thú. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết. Và con cháu bạn, lại có cảm giác muốn khạc nhổ, phá phách, rũ bỏ… Mà khi nén lại để cùng chung sống, nó cứ nôn nao cồn cào suốt cuộc đời.
Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Và anh đã đủ dũng cảm để nói rằng: Anh yêu em. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống.
Linh hoạt với những phép xử thế trong quan hệ xã giao bình thường mà rối rắm ở cái xứ xở này. Nhưng nước mắt không nghe tôi. Tôi cũng không định tả cảnh sở thú.
Chỗ còn lại trong tủ thì không nỡ giết. Hai bên dè chừng nhau. Nhưng càng ngày càng không thấy thú vị với chúng.
Rất có thể bạn sẽ muốn văng tục. Bạn chả có tập luyện căn bản gì cả. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết.
Bạn vừa nghe vừa kiểm kê lại những ý nghĩ hôm qua… Tất nhiên là anh không đích thân cắn trực tiếp mà anh lại dùng đến những con chó ngao của anh. Hôm nay, chúng tôi đến đó gồm ba người.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Mà không hay và cũng chẳng để giải trí thì viết làm gì. Mọi người cho rằng bạn sinh hoạt trái qui luật, giờ giấc lộn xộn nên luôn cố ý xoay ngược thời gian của bạn cho phù hợp với họ.
Chả nên tham lam làm một tiểu thuyết làm gì, vừa mệt vừa không thích nhiều hơn là thích. Còn đầy chuyện khác hẳn để viết nhưng chỉ muốn gõ xong và gửi nốt cái chuyện này rồi bắt buộc phải lo nghỉ ngơi điều trị cho cẩn thận một thời gian. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu.