Dù cái sự ôm ấp, vuốt ve này chỉ đơn giản là những biểu hiện thân thiện.Là bảo thủ, là lập trường kiên định, là ba phải, là dung hòa, là xung đột, là nhạy cảm, là vô tâm… Là thể hiện thông minh, là tỏ ra đần độn.Rất rối rắm và hoang mang.Mà là thứ quan hệ cộng sinh theo kiểu lợi dụng nhau.Cứ thế, nhà văn viết, bỏ qua tất cả những lời phê bình.Làm một chuyến du ngoạn Đà Lạt đi.Không phải là giáo huấn, chỉ ra chân lí hay giác ngộ cho quí bà nọ.Rồi bác ta sẽ quát: Thằng kia! Mày rình mò gì thế? Muốn gô cổ lại không? Phắn!.Nếu không chứng tỏ được bản lĩnh, bạn sẽ rơi xuống vực.Và tiếp tục đùa cợt với bạn trong màn đêm.