Rồi dùng một sợi xích dài khóa chung nó với những chiếc xe bị giữ khác.Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp.Không phải bạn không biết reo hò nhưng bạn không có ai là bạn bên cạnh.Mẹ: Cháu ở dưới này có ngoan không bác? Bác gái: Cháu ở đây đỡ đần tôi nhiều lắm mợ ạ, bán hàng, dọn hàng (thật ra, ở đây, tôi như một thằng nhóc, chả phải đụng tay vào việc gì to tát, thỉnh thoảng thì lấy cái tăm hộ bác, dắt xe vào hộ chị, đèo bác đi lấy hàng một tí, trông hàng hộ bác một tẹo…).Đã thế lại còn không chịu quay bài.Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ.Nhưng đôi khi, với một bộ óc được rèn luyện tính hoài nghi và biện chứng, dần dà bạn phân vân trong giấc mơ của mình: Đây là mơ hay thực.Nhưng rồi anh cũng chấp nhận.Hy vọng bạn chưa chết trước khi viết tiếp đoạn này.
