Những lần thế này, những cơn đau, năm sáu bảy năm hoặc hơn cũng dần thành quen chịu đựng, như tiếng chuông đồng hồ kia.Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.Nhủ cố nhớ mà viết lại những đoạn thú vị.Mà cũng là bỏ ngoài tai, ngoài mắt, ngoài xúc giác tất cả.Nhưng lúc đó tôi chỉ nghĩ tới nàng.Nào ngờ cô bé kia thấy tôi vắng cả buổi liền cung cấp tin giật gân ngay.Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất.Tôi khóc vì tôi thích yên ổn chứ đâu muốn đấu tranh.Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.(Nhưng bây giờ tôi thấy, thực ra, mẹ rất mạnh).