Cho nên tôi thích cuốn How to stop worring mà chúng tôi dịch là Quẳng gánh lo đi hơn.Cỏ xanh trong vườn cũng vậy.Tôi phỏng vấn ông Henry Ford ít năm trước khi ông từ trần.Bây giờ tôi biết rằng ở đời chẳng ai để ý đến mình cả và có nghe nói gì về mình, họ cũng thấy kệ.Những thầy thuốc thời xưa mà gặp họ chắc phần đông sẽ tuyên bố họ bị bệnh tưởng.Ít bữa sau, bác sĩ kêu điện thoại cho hay cháu đã qua cơn nguy.Vừa mới ăn xong là ném mình xuống giường và ngủ li bì.Y có mang ơn ông không? Có, nhưng không lâu.Ta nên nhớ rằng Đức Chúa Giê Su chữa lành mười người hủi trong một ngày mà chỉ độc nhất một người cám ơn Ngài thôi.Nhưng tôi cũng ráng thu nhặt tiền nong để mua dài hạn một chiếc xe cũ rồi chở sách đi bán.
