Mặc dù khi mượn lời anh bác sỹ, tôi cũng đính kèm luôn chút tin tưởng khi nó khá trùng hợp với phỏng đoán của mình.Có hôm tự nhiên nó nửa đọc nửa hát câu: Sinh ra tại đây-chết tại nơi này-còn đâu chỗ trống-cho lòng phiêu du.Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa.Người bảo nghệ thuật là giản đơn.Nhưng không được đâu, khi mẹ vẫn thuộc về phe họ.Lần đầu tiên ông không phân tích nỗi buồn của mình.Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.Quả thất vọng khi xung quanh thường coi truyện là một thứ xa xỉ.Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….Nhưng mà này không được bi quan.
