Đêm hôm khuya khoắt, vắng lặng, nó sủa ai? Nó sủa cái bóng của nó? Hay nó sủa thần chết? Cứ nằm mở mắt trong thứ mờ mịt giăng quanh.Tôi chán đến trường ngồi ngoan ngoãn và vô tích sự lắm rồi.Bác gái hỏi: Đau à con? Hơi thôi ạ.Nhìn đồng hồ: Hai giờ kém.Và năng lực sẽ làm cho chữ nghĩa là những mảnh xương thịt bắn ra tung tóe trong cuộc va chạm có hay ho hay không.Cái này tôi tin chắc đến 99% là không phải tôi.Bác hỏi: Sao con không đi học.Nó bộc lộ dồn nén một chút, mọi người chắc đều khó chịu nhưng chịu được.Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó.Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống.