Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống. Tẹo tôi sẽ đến lớp ngồi dù vẫn không có tên trong danh sách lớp mới. Mà không xuyên sang tai bên kia.
Hai đứa rẽ vào công viên ở đầu cầu chơi cầu trượt. Bạn cũng đang ganh đua với họ. Để xem đối diện với một sự thật phản ánh trên khuôn mặt, một sự thật có lẽ họ chưa từng thấy, họ sẽ làm trò làm trống gì đây.
Và tìm những câu trả lời cho những câu hỏi sau khi được tiếp nạp một lượng thông tin đủ để không ăn ốc nói mò. Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Cứ như người từ trên giời rơi xuống.
Cửa ải đầu tiên là bác trông xe. Cuộc sống còn cần có tầm nhìn xa bên cạnh những hoạt động sống cũng rất sống đó. Muối thì về biển còn nước thì lên mây.
Đó là những lúc bạn thấy mặc cảm khi viết chuyện này. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ. Đời sống cần những đột biến.
Hôm qua tao nóng quá. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Khoảng hai chục đứa thì chúng lại tạnh.
Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Còn một bên là kẻ vừa phải chống đỡ vừa phải vượt qua vừa phải hạn chế đến mức tối đa làm tổn thương đến đối thủ. Họ có lí do, bao giờ cũng có lí do cho phải đạo.
Để không đóng lại cánh cửa tốn rất nhiều sức lực mới hé mở được cho ánh sáng lọt vào. Mình đã đổ mồ hôi vì nó, nó cũng phát ốm vì phục vụ mình. Hay mình bảo: Tôi đang chìm, đang lắng.
Người ta có thể làm được mọi việc, vấn đề là có đủ tài hay không. Giữa quãng ấy, nó còn vận động. Theo thời gian, họ tìm thấy những giá trị của nó dù không phải tất cả.
Hoặc là chúng sẽ trở nên gian dối. Sự không quá mê sáng tạo của hắn cũng có lí, mê quá chưa chắc xơ múi được gì. Và an ủi mình viết với chút niềm tin năng lực vẫn còn.