Lúc đó tôi dường như ở một con đường cùng, đứng trước cửa m ti mở sẵn.Đoạn hỏi đến mẹ cha.Nếu tôi đủ can đảm thì đêm ấy tôi cũng đã tự tử như vậy.Từ hai năm, tôi làm chủ một ngôi nhà hàng tạp hoá nhỏ, nhưng sự buôn bán không được phát đạt.Nó dạytôi rán đừng có làm đổ sửa, nếu có thể được; nhưng khi nó đã đổ loe loét xuống cống thì quên phứt nó đi cho rồi chuyện".Cô ta nói: "Hồi ấy tôi sợ sẽ phát điên.Như đã nói ở trên, tôi đã đóng cửa phòng luật, còn lấy đâu thân chủ nữa.000 người chỉ có một người bị sét đánh (nghĩa là phần rủi ro chỉ là 1/350.Bằng cách nào? Bằng cách phỏng vấn những người đã làm nghề ấy từ mười, hai chục hoặc bốn chục năm.Rồi có cái gì cứu ông? Một hôm gần tuyệt vọng ông với lấy cuốn nhật ký, rán chép nhân sinh quan của ông: "Loài người không phải cô độc trong vũ trụ".
