Thậm chí nếu có được chút thì giờ rảnh rỗi, anh cũng đã quá mệt mỏi.- Josh không đợi James phải nói ra điều đó.- Hay quá, dự án gì vậy thưa sếp?- Tớ cũng không hiểu vì sao cô ấy luôn là người giúp tớ nhận ra những khiếm khuyết trong công việc quản lý của mình.Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng.Chỉ đơn giản là vì họ có cùng những sở thích và thấy vui khi cùng thể hiện những điểm tương đồng đó mà thôi.Và anh tự hỏi, liệu nghệ thuật ủy thác công việc mà anh đã có dịp học hỏi có thể được áp dụng hai chiều, tức là cả với cấp trên và cấp dưới hay không? Anh sực nhớ đến câu chuyện của Jones và Jennifer, rồi quyết định chấp nhận mạo hiểm.- Không biết tôi đã nói với ông hay chưa nhưng thật lòng tôi rất lấy làm tiếc vì những gì mình đã gây nên.- Lâu rồi tớ mới lại thấy cậu vui như thế, James ạ.Cả gia đình của James cũng vậy, cứ than van mãi.
