Mình sẽ trả lời: Cảm ơn lời khen của đồng chí. Không phải cái nhẹ bẫng bản chất của tờ giấy. Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy.
Sáng nay chép bài một tí. Ta viết không phải không có mục đích kiếm ba cái đó. Bây giờ bạn chỉ dừng lại ở một số nhân vật.
Hoặc những việc bùng nổ sự bất mãn hơn thế. Trẻ con chui ra từ đâu nhỉ? Nách? Mồm? Không phải. Và tôi sẽ cố tâm niệm sẽ quay về.
Bố thì có phương pháp khuya rồi còn để đèn, vào nhắc không được, bố tắt luôn áptômát. Cái bệnh thơ nó loạn lắm. Mong ông chỉ nói những điều cần nói.
Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Bạn không đi trên mây bởi thế giới của những ý tưởng cũng rất đắt hàng. Một giọt rơi xuống sách.
Bạn nghe tiếng tít tít tít tít liên hồi từ nơi xa vắng. Còn quá nhiều người không có cơ hội biết đọc biết viết, mãi mãi, trong đó chắc không thiếu mầm thiên tài. Hiếm hoi có nhà phê bình nào dám phát biểu cái mà họ tìm thấy trước người khác.
Cá với bác gái xem đội nào thắng. Mai đi học về phải cạo râu. Nhưng tôi sẽ không kết luận điều đó bằng cảm tính hay lí tính.
Nhưng viết ra thì như lặp lại một nỗi đau lờ đờ. Em có thấy Đankô hối hận khi trái tim bị người ta dẫm nát không? Anh chẳng phải là Đankô nhưng anh tôn thờ Đankô. Vốn dĩ là bệnh của kẻ cận, đừng nhầm hay đừng mất công suy diễn là tớ khóc.
- Tôi muốn… Tôi muốn… Tôi muốn ông cụ sớm được ra đi thanh thản. Nên bạn có thể quyết định bạn không hối hận. Tôi sẽ không đề cập chi tiết khả năng ngộ nhận ở đây vì nếu thế, những điều tôi viết không có giá trị một thiên tài kể sơ sơ về cái xảy ra trong và ngoài mình.
Những cơn tức và rát chạy từ dạ dày lên cổ và dọc cột sống diễn ra thường xuyên hơn. Bạn chui vào nhà vệ sinh nằm sâu hơn, bạn đóng cửa lại, nó nhảy tót lên tầng hai, xuyên qua tường, gỗ, qua vải rèm đuổi đến nơi và ngó bạn tè với cái cười hả hê xen giễu cợt. Không còn đơn thuần là trò chơi đơn giản hay niềm tò mò thô kệch.