Năm 25 tuổi, tôi bắt đầu công việc dạy học.Chúng ta thấy hình ảnh của mình qua lời nhận xét của họ.Họ trông chờ và nghĩ là phải có một phép màu nào đó hay một ai đó mới mang lại cho họ được điều tốt lành, chứ họ nghĩ bản thân họ thì không thể làm gì được.Cậu bé phải chịu những đau đớn về thể xác suốt 11 năm và mất năm 14 tuổi, còn cha mẹ cậu không bao giờ quên được những mất mát tinh thần đó.Mọi người đều làm như thế ở một chừng mực nào đó.Chế độ Hitler đã tước đi của ông một gia đình hạnh phúc, một ngôi nhà xinh xắn, một công việc đầy hứa hẹn.Mục tiêu là ước mơ có thời hạn.Sau giờ học, một nữ sinh xin nói chuyện với tôi.Ở tuổi 45, cô trở lại trường sau một thời gian dài nghỉ học.Tính cách của chúng ta thực ra là sự tổng hợp của thái độ sống, thói quen và suy nghĩ của chúng ta.
