Chúng ta chỉ dùng một phần nhỏ khả năng về thể chất và tinh thần của ta thôi.Thế mà cho tới khi tôi 14 tuổi, không bao giờ tôi được một đôi giày cao su.835 đứa trẻ chết, còn những lần khác chỏ có 200 hoặc 300 đứa.Ông già quạ quọ Thomas Carlyle nghe câu đó, liền nói mỉa: "Thì tất nhiên mụ ấy phải đành vậy"! Phải, bạn và tôi, chúng ta cũng phải nhận số phận của ta vậy chứ sao!Tôi không tự chủ được tư tưởng.Ông lại nói: "Nếu tối đến, tôi thấy mệt lắm hoặc quạu quọ - quạu quọ tức là thần kinh mệt rồi đó - thì chắc chắn là ban ngày tôi chẳng làm được việc gì hết, về lượng cũng như về phẩm".Mở một sổ điện thoại, bạn sẽ kiếm được tên và địa chỉ của họ.Ông nói: "Trời sẽ lo cho ta".Chúng ta không thể sống trong cả hai cái vô tận đó được, dù chỉ là trong một phần giây.Ngày hôm nay sẽ rán sống từng ngày một, này nào chỉ biết công việc ngày ấy, chứ không một lúc ôm lo cho cả đời mình.