Nó còn có vô số uẩn ức và những cái khác. Thà tát mình còn hơn. Nhưng bàn tay trắng nõn nà trên tóc ông như dìm ông xuống.
Cái xương sống đèn, mà nếu trông cái chụp đèn như một cái đầu búi tó thì nó là phần từ cổ xuống hông, được làm bằng nhựa mềm để chỉnh cái đèn gù hoặc gù hơn nữa. Vẫn chứng nào tật nấy. Còn anh lại bắt vở tôi như vầy thì đừng hòng, đừng hòng.
Không hiểu sao ư? Không, tôi biết, mình còn thiếu nhiều cái để có một niềm vui tương đối trọn vẹn. Tôi vẫn ngồi không động tĩnh như gỗ đá. Tôi không có ý định ra đi.
Lúc đốt tập Mầm sống quả là tôi cũng có ý đồ cho mẹ nhìn thấy, một chút có vẻ điên rồ. Còn khoảng tháng nữa mới mua được quyển tạp chí hội họa tháng trước. Bạn muốn về nhà viết quá.
Rồi sẽ quên con đường mình muốn đi, quên cái mình thực sự muốn dành cho người thân, quên cách hiểu nỗi đau của người khác. Ngay cả trong giấc mơ, ta cũng chỉ muốn ở bên nàng. Và bị bắt vở thì mặt mũi tối sầm như mặt trời bị cho một chầy lặn luôn.
Thưa các chú, đó không phải chuyện tôi bận tâm. Lúc ngồi rỗi thế này, các ý nghĩ tha hồ nhảy nhót trong đầu. Chụp đèn bằng sắt sơn màu tím ngoài trắng trong.
Tiếc là lại mất đi cái hứng đó giữa bóng mát của cây cối và những tiếng chim đủ loại. Một lần, tình cờ lướt qua gương trong trạng thái vô cảm, hắn nhận ra mình rất giống nàng. Sản phẩm của sự thiếu cập nhật tri thức chính là sức ì của bộ não.
Cũng có thể họ không tìm thấy. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Cái giá chung để nhảy từ tiêm đau đến tiêm không đau.
Mẹ lại hỏi: Mẹ xin hai bác cho con về nhà nhé. Bạn, nghĩa là người không sợ tôi và không khinh tôi. Hôm nay, tôi đã quyết định đến đó.
Mọi người bảo bạn hiền lành. Một cái cầu vồng bắc ngang hai hàng cây. Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn.